Đại Địa Ngục A Tỳ – 16 Điều Cấm Tuyệt Đối Đừng Làm

0
27

Dịch là vô gián địa ngục. Ngục nầy khổ gấp ngàn lần bảy địa ngục lớn trên kia hợp lại. Người phạm năm tội nghịch và 10 việc ác đọa vào ngục nầy. 5 tội nghịch là giết cha, giết mẹ, giết A la hán, phá hòa hợp chúng Tăng.

Những tội nhân phạm cả 5 tội nghịch thì có thân lớn 500 do tuần… phạm một tội thì 100 do tuần. Khi chưa chết tội nhân đã thấy những dấu hiệu trc mắt, sắc diện xấu như khúc cây bị cháy.

Người thọ nghiệp cực ác thì giảm thọ mạng, tâm kh tự tại, thân xuất dơ uế, y phục dơ, mồ hôi hôi hám, nhiều bệnh, lâm chung thấy các cảnh giới dữ tợn tâm hỏang hốt, nc mắt chảy, tay quờ quạng trên khôg, đại tiểu chảy ra, mắt trợn miệng mở lớn, tay chân co giựt mạnh chịu đủ thứ khổ sở không thể ví dụ. Còn cách địa ngục a tỳ 2 vạn rưỡi do tuần tội nhân đã nghe vô số âm thanh gào khóc ghê rợn.

Địa ngục khi thì lạnh như dao cắt, khi lại nóng như thiêu đốt. Tội nhân kh chết cũng bị chim trong địa ngục nầy ăn hết tủy não, qua vô lượng thời gian. Lại bị các con hắc trùng, chó dữ, sư tử hổ lang beo gấu… nhai ngấu nghiến chịu khổ trải trăm ngàn vạn năm tháng. Hết nghiệp ở đây thì sinh làm ngạ quỷ 200 ngàn kiếp, làm súc sanh 2000 kiếp, làm côn trùng hôi hám trong hầm phẩn và trùng dơ ăn thịt lẫn nhau. Khi đc làm người thì hết trong bụng mẹ trải năm trăm đời, 500 đời mới sinh đã chết, 500 đời chưa biết đi đã chết, khi sống đc thì nghèo khổ bệnh tật chịu nhiều khổ não. Đó là dư báo của tội ngũ nghịch. Xung quanh địa ngục vô gián lại có 16 biệt xứ như sau:

1. Ô khẩu xứ:

Người tà kiến tà hạnh ác độc, giết a la hán, ác tâm làm chảy máu thân Phật, tự làm bảo người làm thì chết đọa vào biệt xứ số 1 của vô gián địa ngục, chịu khổ gấp ngàn lần ở 7 địa ngục trc.

2. Nhất thiết huơng địa xứ:

Dâm dục Tỷ kheo, hoặc Tỷ kheo ni đã đắc A la hán thì chết đọa vào ngục nầy.

3. Vô bỉ ngạn xứ:

Thân cận bạn xấu hoăc tự mình vì dâm dục, vì uống rượu say hành dâm với cha mẹ thì chết đọa ngục nầy,

4. Dã can hống xứ:

Chê bai Thánh nhân, chê bai nhữg vị đã đắ tứ quả, hủy báng giới luật, kh phải pháp nói là pháp thì chết đọa vào ngục nầy.

5. Thiết dã can thực xứ:

Ác tâm đốt chùa, thiêu cháy tượng Phật, đốt kinh Phật, đốt đồ vật trog chùa, đốt y phục vật dụng của tăng chúng tự làm, bảo người làm hoặc nghe, thấy làm mà tán đồng thì chết đọa vào ngục nầy.

6. Hắc đỗ xứ:

Lấy tài vật của Phật mà dùng cho mình, không trả, không bồi thuờng, tự làm và bảo người làm thì chết đọa ngục nầy.

7. Thân đương xứ:

Lấy tài vật thuộc pháp bảo mà ăn, tự làm hoặc bảo người làm chết đọa ngục nầy.

8. Mộng kiến úy xứ:

Lấy vật tăng chúng mà dùng riêng cho mình khiến chúng đói khát, thối đạo, không tọa thiền, kh tịch tịnh đc, tự làm, bảo người làm, tán đồng việc ác ấy thì chết đọa vào ngục nầy.

9. Thân dương thọ khổ não xứ:

Lấy thuốc thang tài vật của người ta cúng dường Tỷ kheo bệnh, kh trả lại cũng không sám hối tự làm, bảo người làm, tán đồng việc ác ấy chết đọa vào ngục nầy.

10. Lưỡng sơn tụ xứ:

Ăn trộm đồ dùng của bậc Độc giác Phật để dùng cho mình thì chết đọa ngục nầy.

11. Diêm bà phả độ xứ:

Ở chỗ đông người sinh hoạt mà vì tư lợi ngăn sông lấp suối khiến hết thảy người vật bị đói khát thì hết đọa vào ngục nầy.

12. Tinh man xứ:

Vì có tội, bị đói khát bức bách lại trộm đồ ăn của bậc A la hán, tự làm, bảo người làm thì chết đọa ngục nầy.

13. Nhất thiết khổ triền xứ:

Người ác tâm khởi tưởng điên đảo phá hủy văn tự ngữ ngôn của đấng Nhất thiết trí, khiến cho chúng sinh không tin Phật thì chết đọa ngục nầy.

14. Xú khí phí xứ:

Người ác tâm sân tâm phóng hỏa đốt ruộng đất, phá hủy ruộng vườn cây cối của Tăng chúng khiến Tăng bị thiệt hại chết đọa vào ngục nầy.

15. Thiết diệp xứ:

Gặp thời thiếu thốn, hạ an cư đã hứa cúng dường chúng Tăng sau kh cúng, Tăng đến còn đuổi đi khiến cho họ bị đói khát, não loạn, phế bỏ đạo nghiệp. Người ác tâm như vậy chết đọa ngục nầy.

16. Thập nhất diệm xứ:

Người ác tâm hủy hoại tượng tháp Phật, phòng xá Tăng, phá chùa, nghe pháp chỉ để tìm cách phỉ báng do ác nghiệp ấy chết đọa vào ngục nầy.

Trên đây là 16 biệt xứ của đại địa ngục vô gián, tội nhân chịu khổ kh gián đoạn thân thể lớn đầy cả ngục, mỗi ngục đều có 16 biệt xứ, riêng đại địa nguc thứ 5 là đại địa ngục kêu gào lớn lại có 18 biệt xứ, người đời gọi 18 tầng địa ngục là ám chỉ 18 biệt xứ của địa ngục nầy.

Ngoài ra còn có 8 địa ngục lạnh như sau: 1, Pháo bỏng, phồng da. 2. Pháo liệt. 3. Hổ hổ phàm. 4. Hách hách phàm. 5. A tra tra. 6. Thanh liên hoa. 7. Hồng liên hoa. 8. Đại liên hoa.

Tám địa ngục nầy lạnh vô cùng thống khổ không thể tả, da thịt nứt nẻ chịu khổ không có thời gian, ngoài ra còn có vô số địa ngục như Kinh Quán Phật Tam Muội Hải quyển 5 nói có 18 địa ngục nhỏ, 18 địa ngục lạnh, 18 địa ngục đen tối, 18 địa ngục nóng, nhỏ, 18 địa ngục vòng đao, 18 địa ngục vòng kiếm, 18 địa nguc xe lửa, 18 địa ngục phân sôi, 18 địa ngục nước đồng sôi, 18 địa ngục sông tro, 500 ức địa ngục rừng kiếm, 500 ức rừng chông, 500 ức địa ngục cột đồng, 500 ức địa ngục thiết cơ, 500 ức địa ngục lưới săt, 18 địa ngục thiết quật, 18 địa ngục thiết hoàn, 18 địa ngục đá nhọn, 18 địa ngục uống đồng, số lượng của địa ngục đã quá ngàn ức.

Thế Tôn vì lòng xót thuơng chúg sanh cang cường cố thủ những nghiệp bất thiện mà phải nói ra pháp nầy để họ răn chừa tỉnh ngộ. Đây chỉ nói sơ lược, nếu nói kỷ thì không bút nào tả xiết. Những người có trí nghe một chuyện suy ra trăm chuyện, có thể nhờ vậy cẩn thận giữ gìn giới thể kh dám phạm tội dù nhỏ như đường tơ kẻ tóc.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here